Cha già xuống tay với nghịch tử
mua nhà,bán nhà
Cha già xuống tay với nghịch tử Bị cáo sai rồi! Bị cáo mong được sớm về để trông cháu cho các con đi làm kiếm tiền, ông Mến thổn thức khi ngồi trong vành móng ngựa khai nhận hành vi đâm chết đứa con trai ngỗ ngược. Bà Yên lủi thủi đi vào tòa dự phiên xử chồng là Nguyễn Trọng Mến mang tội Giết người trong trạng thái tinh thần bị kích động mạnh. Cơn mưa chiều bất chợt đổ xuống khiến chiếc áo nâu của người phụ nữ gày gò ướt sũng. Con dâu bà - vợ của nạn nhân cũng đến tòa. Phiên xử ông Mến bắt đầu muộn. Người đàn ông hốc hác, đen đúa ngồi run rẩy trong vành móng ngựa. Nhìn thấy vợ, các con có mặt đông đủ trong phòng xử, ông ngoái lại buồn rầu, mắt ngơ ngác. Do sức khỏe yếu, bị cáo được phép ngồi trả lời các câu hỏi của HĐXX. 63 tuổi nhưng ông Mến hom hem, già nua. Bị cáo phải vịn vào thành móng ngựa, khó nhọc trình bày trước tòa hành vi đâm chết con trai Nguyễn Trọng Quý (35 tuổi, ở xã Hồng Dương, Thanh Oai, Hà Nội). Vợ chồng ông có 3 người con, Quý lớn nhất nên khi lập gia đình vẫn ở với bố mẹ. Gia đình ông thuộc diện khó khăn trong thôn. Do sức khỏe ông yếu nên công việc đồng áng đều một tay vợ, con dâu làm. Hàng ngày, ông Mến chỉ ở nhà trông nom hai đứa cháu nội, con của vợ chồng Quý. Giữa hai bố con thường xảy ra mâu thuẫn. Quý coi thường bố, không ít lần chửi lại và đánh ông Mến. Anh còn xưng hô bằng vai phải lứa với đấng sinh thành. Hàng xóm nhìn vào cho rằng, Quý là đứa con ngỗ nghịch, bất hiếu. Ông Mến sám hối trước vành móng ngựa trong phiên sơ thẩm chiều 7/9. Ảnh: Việt Dũng. "Bị cáo thỉnh thoảng uống rượu nên cũng mắng chửi con", ông Mến thừa nhận. Nhưng cũng do không kiếm được tiền, hàng ngày chỉ ở nhà nên ông Mến bị Quý coi thường ra mặt. Biết tâm tính đứa con trai, lắm lúc bị Quý chửi mắng lại, ông Mến cũng đành nín nhịn. Giọng khó nhọc, ông Mến kể về buổi trưa định mệnh khiến con chết, bố phải vào tù. "Sáng 26/1, Quý và đứa con trai thứ hai của bị cáo đòi đưa sổ đỏ để đặt, lấy tiền chuộc xe máy", bị cáo vừa thở, vừa trình bày. Ông kiên quyết không đưa và mang lên nhờ phó công an xã cầm giúp sổ đỏ vì sợ hai đứa con lấy trộm. Trưa cùng ngày, khi ông đang đứng ngoài sân, Quý đi uống rượu về và xưng hô ngang hàng với bố. Anh ta bảo bố không chịu cấy ruộng và mắng ông Mến "chết đi". "Bị cáo nín nhịn vì sợ Quý đánh nên vào nhà ngồi uống nước, còn nó đi chơi", người cha khắc khổ thều thào trình bày. Một tiếng sau, Quý về, người sặc men rượu, đòi bế con đi chơi. Lúc đó, chị vợ và mẹ của anh ngăn cản. Ông Mến ngồi ở bàn uống nước, thấy giọng Quý lè nhè, nói vọng vào buồng: "Mày là loại gì, mày là loại súc sinh, mày mang con đi bán lấy tiền chơi bạc à". Quý cũng chửi lại bố mình. "Đang châm lửa hút điếu thuốc, Quý từ trong buồng chạy ra túm tóc bị cáo giật ngược lên", ông Mến khai. Đứa con bất hiếu còn tát bố, kèm theo lời lẽ ngỗ ngược. Anh ta chạy ra ngoài lấy chiếc hót rác bằng tôn, cán tre rượt đuổi bố. Lúc đó, ông Mến vớ được con dao, vừa chạy vừa cầm theo. Quý tiếp tục xô đẩy bố mình ra ngoài hiên. "Bị cáo không biết làm sao nên gọi vợ ra can ngăn", người cha nói. Theo lời ông Mến, lúc đó, ông phải ngồi thụp xuống, trốn phía sau vợ. Mặc cho mẹ can ngăn, Quý vẫn lao vào, phanh ngực thách thức và đấm, đá vào sườn bố. "Bị cáo đau lắm vì Quý đá rất mạnh", ông trình bày. Khi Quý lao vào tiếp, ông Mến đưa cánh tay có con dao lên đỡ và đâm trúng ngực con. Anh Quý được đưa đi cấp cứu nhưng đã tử vong do mất máu cấp. "Trong thời gian tạm giam, bị cáo nghĩ nhiều lắm, bị cáo sai rồi", ông Mến rớt nước mắt, gục đầu sau lời sám hối. Phía sau, bà Yên ngồi nức nở. Bà tâm sự, sau khi ông Mến đi kháng chiến chống Mỹ năm 1968 đến năm 1976, hai người nên duyên vợ chồng. Sau khi xuất ngũ, sức khỏe của ông suy yếu. Con trai thứ hai ra ở riêng, vợ chồng Quý sống cùng với ông bà. Mất sức nên hàng ngày ông Mến ở nhà trông nom cháu. "Hai bố con không hợp tính nhau nên thỉnh thoảng xảy ra to tiếng", bà Yên nghẹn ngào. Mỗi lần thấy con trai chửi bố, bà đau xót nhưng cũng chỉ biết can ngăn. Không ít lần, bà chứng kiến cảnh đứa con ngỗ nghịch thượng cẳng chân, hạ cẳng tay với chồng. Giờ ra tòa, nhìn người chồng sức khỏe ngày càng yếu ớt, bà không kìm lòng. "Thôi thì con đã mất, ông ấy cũng già yếu, kính mong quý tòa xem xét cho chồng tôi được hưởng án treo, sớm trở về với gia đình", bà Yên trình bày. Con dâu cũng đứng ra xin giảm nhẹ hình phạt cho bố chồng. Chị tâm sự: "Ông thường bế đứa con thứ hai mới gần 2 tuổi cho tôi đi làm. Chỉ mong ông sớm được về và sửa đổi tâm tính uống rượu, mắng chửi con dâu để ba mẹ con tôi được nhờ". Phần thẩm vấn kết thúc nhanh chóng. Trong lời nói sau cùng, ông xin được giảm nhẹ hình phạt để về "bế cháu nội". HĐXX đã tuyên phạt ông Mến một năm tù, thấp hơn đề nghị của đại diện Viện kiểm sát (30-34 tháng). Tính từ ngày bị bắt, chỉ còn một thời gian ngắn, ông Mến sẽ được ra tù. Bà Yên khóc đưa chồng ra xe chở phạm nhân, mưa vẫn đổ dưới sân tòa. Nguồn :http://vnexpress.net/Mời quý khách đăng tin bán nhà , mua nhà tại mua nhà,bán nhà.com
Thảm kịch gia đình và nỗi đau của mẹ già
mua nhà,bán nhà
Thảm kịch gia đình và nỗi đau của mẹ già Người dân trong làng rỉ tai nhau như chia sẻ: "Hôm nay là ngày lễ Vu Lan báo hiếu cho cha mẹ, vậy mà nó lại làm mẹ khóc ngất lên ngất xuống. Cuộc đời bà ấy khổ cực, tủi nhục vì nó, gần cuối đời vẫn chưa thể yên thân". Người mà họ vừa nhắc tới là cụ Võ Thị Gái (gần 80 tuổi), mẹ của bị cáo Hồ Văn Luật đang đứng trước vành móng ngựa vì hành vi giết chính em trai mình. Nước mắt đầm đìa, cụ Gái kể: "Tôi sinh được 7 người con, cuộc sống khó khăn nên học hành cũng chẳng tới nơi tới chốn nhưng từ nhỏ chúng vốn rất thương yêu nhau. Thằng Luật có phần nóng tính hơn mấy đứa nhưng chưa bao giờ nó gây gổ với anh em trong nhà. Không hiểu hôm đó trời xui đất khiến hay sao mà nó lại gây nên tội ác tày trời này"… Theo hồ sơ, vào ngày 24/1 (mùng hai tết), ba anh em gồm Hồ Văn Luận, Hồ Văn Luật, Hồ Văn Lượng tổ chức ăn tết tại nhà cụ Gái thì một số bạn bè của con trai Luật đến chơi và ăn cơm tại đây. Lúc này anh Lượng thấy bạn gái của con trai Luật xưng hô có phần không phải với mẹ mình, lại nói năng lung tung nên không hài lòng, bắt cô này bỏ đũa xuống và ra khỏi nhà. Thấy vậy, Luật liền phản ứng với anh Lượng rồi bỏ về nhà, sau đó lấy điện thoại của con trai gọi cho anh Lượng bảo sang nhà hỏi chuyện. Khi anh Lượng vừa bước sang, Luật liền tát mạnh vào mặt anh Lượng. Anh Lượng bực tức bỏ về thì bị Luật chạy theo cầm dao đâm vào sau lưng. Anh Lượng hoảng loạn bỏ chạy thì bị Luật đâm tiếp nhát thứ hai khiến anh gục xuống đất. Thấy vậy, anh Luận chạy ra can ngăn cũng bị Luật đâm trúng vào mông. Hậu quả là anh Lượng chết ngay tại chỗ, anh Luận bị thương tật 2%. Trước tòa, Luật nại rằng vì nạn nhân đã xúc phạm đến con trai mình nên mới cầm dao đâm. Chủ tọa hỏi vặn: "Đó chỉ là mâu thuẫn nhỏ, vậy mà bị cáo đã tước đoạt quyền sống của người khác bằng hai nhát dao. Bị cáo có thấy hành vi của mình là dã man không? Đặc biệt người đó lại là em trai mình, người lớn lên trong cùng một ngôi nhà, từng giúp đỡ bị cáo khi bị cáo ở tù?". Đáp trả những câu hỏi dồn dập của chủ tọa chỉ là những giọt nước mắt lăn dài, bày tỏ sự hối hận muộn màng của Luật. Đau đớn vì thảm kịch gia đình, cụ Gái vẫn nghẹn ngào xin tòa khoan hồng với Luật: "Nó giết em nó, để lại 4 đứa con thơ, đứa đầu mới lên lớp 2. Riêng nó cũng có 3 đứa con dại. Biết tội nó trời không dung, đất không tha nhưng mong tòa hãy cho nó được sống, để nó có cơ hội về lại gia đình… Tôi là mẹ nó, tôi biết nó không cố ý giết chết em nó đâu". Sau khi nghị án, HĐXX nhận định hành vi của bị cáo rất nguy hiểm, mang tính chất côn đồ. Hơn nữa, bị cáo đã có 5 tiền án về tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản nhưng không nhận ra sai lầm, tu chí làm ăn mà vẫn tiếp tục phạm tội nên cần có mức án nghiêm khắc. Tuy nhiên, xét thấy bị cáo thành khẩn khai báo, ăn năn hối cải, gia đình nạn nhân có đơn xin giảm nhẹ hình phạt nên tòa chỉ tuyên phạt 20 năm tù. Được tòa khoan hồng, Luật cúi gằm mặt bước thật nhanh ra xe giải phạm, để lại đằng sau lưng người mẹ già khốn khổ, những người thân khốn khổ với những tiếng khóc xé lòng… Nguồn :http://vnexpress.net/Mời quý khách đăng tin bán nhà , mua nhà tại mua nhà,bán nhà.com
Cuồng ghen khi vợ ăn diện, từ chối gần gũi
mua nhà,bán nhà
Cuồng ghen khi vợ ăn diện, từ chối gần gũi Trận lên danh sách những người đàn ông bị nghi ngờ là tình nhân của vợ, liên tục tra khảo về việc này. Trong lần sang mách bố vợ và bị đuổi về, Trận gặp một tình địch giữa đường, vô cớ đâm chết anh này.> Chém chết tình địch vì nghi vợ ngoại tình Người phụ nữ dáng nhỏ nhắn, dáng vẻ chất phác tên là Suốt lặn lội từ Phú Xuyên ra TAND Hà Nội dự phiên xử chồng (bị cáo Nguyễn Văn Trận, 38 tuổi) về tội Giết người. Lúc chị đến, người chồng đã ngồi ngay ngắn trong vành móng ngựa với gương mặt hốc hác, gầy gò. Đôi mắt Trận trũng sâu, cố ngoái lại phía sau để nhìn vợ. Chị đưa ánh mắt về phía chồng, như để nhắc anh ta về sự có mặt của mình. Chị quê ở một xã nghèo thuộc huyện Kim Động, tỉnh Hưng Yên. Gần 20 năm trước, qua mai mối chị về làm vợ của Trận. Thời gian đó, Trận mới xuất ngũ. Tình cảm vợ chồng hạnh phúc, gắn bó nhau bằng hai đứa con kháu khỉnh. Ngoài làm nông nghiệp, chị chạy chợ, chồng đóng gạch thuê cũng đủ nuôi các con ăn học. Nguyễn Văn Trận ngơ ngác trong phiên xử sở thẩm ngày 4/9. Ảnh: Việt Dũng. Không chỉ lo toan cho gia đình nhỏ, chị còn chăm sóc bố mẹ chồng tâm thần không ổn định. Hàng xóm bảo nhau, gia đình Trận có phúc vì được dâu thảo, chăm chỉ. Hơn 5 năm đầu, Trận sống tốt với vợ, yêu thương con. Năm 2001, chồng tôi bị tai nạn, hôn mê nhiều ngày vì chấn thương vùng đầu", chị Suốt cho biết về khởi đầu những biến đổi tâm tính của Trận. Chị phải một mình kiếm tiền chữa chạy cho chồng, lo các con và bố mẹ chồng. Cực khổ, khó khăn nhưng chị không than thân trách phận. Sau đợt tai nạn, thoát chết nhưng Trận trở nên nóng nảy, thỉnh thoảng đánh vợ khiến hạnh phúc bị rạn nứt. Năm 2003, vừa lo chữa trị những cơn đau thần kinh của chồng, chị chăm chỉ làm ăn vun vén cũng tích cóp được chút vốn, xây lại căn nhà khang trang. Nhưng cũng từ dạo đó, Trận nảy sinh nghi ngờ vợ có quan hệ với nhiều người trong thôn, trong đó có anh Sơn. Ngay cả người bác họ, thỉnh thoảng mang bánh trái sang thắp hương cho bố mình, Trận cũng nghi ngờ. "Tôi phải cắn răng chịu đựng, không dám nói ra vì muốn giữ gìn hạnh phúc, và vì hai con", chị Suốt nghẹn ngào. Người đàn bà tâm sự: "Từ bé đến lớn tôi không bao giờ nghĩ đến chuyện trai gái. Ngay cả chuyện nói chuyện với đàn ông trong thôn cũng không hề có. Tôi xác định phận đàn bà lấy chồng thì phải tuân phục". Không ít lần vì ghen vô cớ, Trận đã thượng cẳng chân, hạ cẳng tay với vợ. Cuộc sống gai đình luôn ngột ngạt vì những nghi ngờ của người chồng. Trong khi đó, Trận cho rằng xây được nhà vợ đã không coi bị cáo ra gì. Có lúc muốn gần gũi thì bị đuổi ra gốc chuối". Thấy vợ thay đổi khi ăn diện, bôi kem, đánh phấn, Trận càng tin rằng chỉ có quan hệ "ngoài luồng" chị Suốt mới như vậy. Sau một lần xem bói, người chồng càng tin vợ có tình nhân. Trận lên "danh sách" những người đàn ông nghi quan hệ tình cảm với vợ mình, trong số này có anh Sơn. Sáng 2/3, Trận ra quán ăn trong thôn uống rượu và gặp anh Sơn nên gây sự, chửi bới. Sau đó, Trận đi xe máy sang mách với bố vợ về quan hệ bất chính của chị Suốt. Bị nhạc phụ mắng, đuổi về, cậu con rể tức giận. Thấy anh Sơn trên đường làng, Trận hùng hổ vào nhà lấy hai con dao, xông ra chém nhiều nhát. Anh Sơn cầm gạch ném trả và tiếp tục bị Trận đâm đến khi gục chết. Trước vành móng ngựa, ngoài tố vợ lạnh nhạt, Trận còn cho rằng những lời khai của các nhân chứng và người nhà bị hại là sai, "không có lợi cho bị cáo". Trình bày trước HĐXX, Trận khoe thời gian đi bộ đội từng được công nhận là chiến sĩ thi đua. Trận cũng khai sau tai nạn có đi chỗ này, chỗ kia chữa trị, bệnh án "để ở tủ"; rằng "từ ngày bị bắt, bị cáo chỉ được ăn cơm nhà nước, không được vợ gửi quà cáp"… Những lời khai nhận này khiến HĐXX phải tạm hoãn để hội ý. Sau những phút nghỉ hội ý, tòa thông báo hoãn phiên tòa, trả hồ sơ để giám định tâm thần cho bị cáo. Nguồn :http://vnexpress.net/Mời quý khách đăng tin bán nhà , mua nhà tại mua nhà,bán nhà.com
Phút gặp con của người mẹ mang tội
mua nhà,bán nhà
Phút gặp con của người mẹ mang tội Giờ nghị án, đứa trẻ lên 3 lao nhanh về phía mẹ. Được ôm vào lòng, cậu ngồi yên như cố tận hưởng phút giây hạnh phúc. Nước mắt của người mẹ nóng rát rớt xuống má đứa trẻ làm nó giật mình. Chưa đến giờ xử án, hai bị cáo một nam một nữ liên tục đánh ánh mắt về phía cửa ra vào để kiếm tìm tình thân, rồi quay lên lộ rõ vẻ thất vọng. Phiên tòa bắt đầu được khoảng 30 phút, người phụ nữ hớt hơ hớt hải, tay dắt đứa cháu nội bước vào. Ở vành móng ngựa, hai bị cáo liên tục nhìn về phía đứa trẻ, gạt nước mắt. Những tháng ngày xa chồng cũ, Trần Thị Minh Hoa (38 tuổi, trú tổ 10, phường Hòa Minh, quận Liên Chiểu, Đà Nẵng) sống như vợ chồng với Trương Thành Quang, kém 7 tuổi. Hoa từng bị kết án 10 năm vì mua bán trái phép chất ma túy, nhưng đang nuôi con nhỏ được hoãn chấp hành án. Đứa con chung của Hoa và Quang năm nay chưa đầy 3 tuổi. Nhưng mức án cũ chưa chấp hành dường như chẳng đủ sức nặng để người mẹ trẻ có thể từ bỏ tội lỗi. Người xưa từng nói "say như say tình" quả không sai, đằng này "máy bay già" và "phi công trẻ" lại có cùng thứ khác nữa để say, đó là "say thuốc". Giây phút ngắn ngủi bị cáo được gặp con. Mẹ bị cáo Quang sụt sùi tâm sự: "Ngày trước gia đình có xe ôtô chạy đường dài nhưng sau khi Quang nghiện, gia tài lần lượt đội nón ra đi. Quang trở về với nghề xe ôm nhưng những đồng tiền ít ỏi đó không đủ để anh ta "no" thuốc. Cũng đã có thời gian cai nghiện nhưng xem ra đối với Quang, con "ma thuốc" nó xóa mất con đường về…. Mỗi ngày vợ chồng Quang hết 500.000 đồng cho việc hút hít. Muốn có tiền, cả hai đi buôn hàng trắng. Và giờ đây, họ phải trả giá về hành vi tội lỗi của mình. Được nói lời nói sau cùng, cả hai bị cáo nghẹn ngào: "Con xin lỗi mẹ. Ba mẹ xin lỗi con. Con xin hứa sẽ cải tạo tốt, sau này không tái phạm nữa. Giờ nghị án, đứa trẻ lao nhanh về phía Hoa. Được mẹ ôm vào lòng, cậu ngồi yên như cố để tận hưởng đến hết những phút giây hạnh phúc đó. Người mẹ không nói được gì ngoài hai tiếng "con ơi" rồi bật khóc. Những giọt nước mắt nóng rát rớt xuống má đứa trẻ làm nó giật mình. Thấy Hoa khóc đứa trẻ cứ ghì chặt người mình vào mẹ. Những giây phút ngắn ngủi đó qua nhanh đã đến lúc cậu phải quay lại với bà nội. Đôi bàn tay nhỏ xíu yếu ớt cố bám chặt vào gấu áo mẹ chẳng muốn rời, đứa trẻ òa khóc. Hai vợ chồng chia tay con, giao đứa trẻ cho bà nội chăm sóc. TAND quận Liên Chiểu, Đà Nẵng phạt Quang 12 năm tù, bị cáo Hoa 17 năm 11 tháng 23 ngày cho cả hai lần phạm tội. Nghe xong bản án, nữ bị cáo ôm chặt đứa trẻ ngồi xuống ghế, vẻ mặt vô hồn. Ôm con trước khi ra xe, cả hai bị cáo nói: "Xin mẹ hãy giúp chúng con…" rồi trao nhanh đứa bé cho bà. Cánh cửa xe đã đóng sập, tiếng khóc đứa trẻ vẫn không ngớt. Sân tòa đã vắng hẳn bóng người, hai bà cháu liêu xiêu bước đi khi trời bắt đầu đổi gió… Nguồn :http://vnexpress.net/Mời quý khách đăng tin bán nhà , mua nhà tại mua nhà,bán nhà.com
Gánh nặng trên vai người cha già
mua nhà,bán nhà
Gánh nặng trên vai người cha già Cô con gái lớn vì hám lợi, câu kết với nhóm buôn người lừa 4 thiếu nữ bán sang Trung Quốc, rồi sa vào vòng pháp luật. Hai đứa con đang tuổi ăn học được để lại cho người cha già nghèo khó nuôi nấng. > Cuộc nghe lén cứu 4 thiếu nữ khỏi nhóm buôn người / Phá đường dây đưa phụ nữ ra nước ngoài bán dâm Người đàn ông dáng gày gò, đen đúa, đôi mắt trũng buồn vội bước qua cổng TAND Hà Nội để dự phiên xử con gái Biện Thị Hương về tội Mua bán người. Khi bảo vệ cho biết, vụ án được mở lưu động tại TAND quận Hà Đông, ông líu ríu hỏi thăm tới 3 người chở xe ôm rồi mới có người biết địa điểm xử. Ngồi sau xe, ông nhấp nhổm không yên, chiếc mũ bảo hiểm lật ngửa ra phía sau đầu. Mất gần một giờ đồng hồ, ông cũng đến đúng điểm xét xử. Lúc đó, HĐXX đã làm việc. Thấy ông bước vào phòng, con gái ứa nước mắt, thoáng quay xuống nhìn cha. Ông cũng nghèn nghẹn nơi cổ, đưa ánh mắt an ủi, nói: Cha đến rồi. Từ lúc nhìn thấy ông, Hương đứng ngồi không yên trước vành móng ngựa cùng các bị cáo khác. Hơn một năm hai cha con mới được tận mắt nhìn nhau. Ba lần thăm nom trước, ông chỉ được phép gửi quà, tiền lưu ký cho con ở trại tạm giam công an Hà Nội. Ngồi trong phòng xử, người cha già khắc khổ luôn trầm tư, mắt nhắm nghiền buồn bã. Ảnh: Việt Dũng. Trong số 4 người con, ông dành cho Hương, cô con gái lớn nhiều tình thương. Ông bảo, Hương là đứa vất vả, cuộc đời truân chuyên. 21 năm trước, ông đưa cả nhà từ một vùng quê nghèo khó của tỉnh Hà Tĩnh vào vùng kinh tế mới Đăk Lăk với hy vọng thoát khỏi cuộc sống lo từng bữa ăn và cho các con có cơ hội học hành thoát khổ. Chưa hết cấp 3, Hương vào Đà Nẵng làm ăn và gặp chàng trai xứ Quảng hiền lành làm nghề sửa chữa xe máy. Hai người nên duyên vợ chồng và kéo nhau về Đăk Lăk sinh sống để gần cha mẹ. Anh chồng chăm chỉ nên công việc sửa chữa xe máy giúp mái ấm nhỏ của Hương bớt khó khăn. Cha mẹ hai bên nghèo khó, vợ chồng Hương lai lưng ra làm việc. Sau khi đứa con trai lớn 5 tuổi, Hương mang thai đứa thứ hai. "Tai họa ập đến với gia đình chúng nó. Chồng Hương bị đột tử, đến nay đã 6 năm, chưa kịp nhìn mặt đứa con gái sau này", người cha già tâm sự. Cách nhà con gái 3 km nên vợ chồng ông thỉnh thoảng qua thăm, chăm các cháu. Hương dần vực dậy và mở một quán cà phê thư giãn, mưu sinh. 4 năm trước, vợ mất, ông gày sọp người, già nua hơn rất nhiều so với tuổi 60. Ông gắng nuôi hai con trai học ở TP HCM bằng số tiền tích cóp ít ỏi sau hơn 20 năm lao động cực khổ. Thương con gái vất vả, có cân gạo, cân đường ông đem qua cho. Cô con gái thứ hai lấy chồng ở xa, âu cũng an phận. "Một ngày đầu tháng 8/2011, Hương đưa hai đứa nhỏ kêu tôi trông để đi công chuyện vài bữa", người cha móm mém nhớ lại. Nhiều ngày sau, ông tìm mọi cách liên lạc với con, chuông điện thoại đổ nhưng không có ai trả lời khiến ông lo lắng. Ông bảo, lúc đó cũng nghĩ đến việc Hương gặp điều không may. Sau 4 ngày Hương bị công an huyện Từ Liêm (Hà Nội) bắt cùng đồng bọn vì định đưa 4 cô gái bán sang Trung Quốc vào ổ chứa mại dâm. Biết tin, ong suy sụp, thức trắng nhiều đêm. "Nhìn hai đứa nhỏ mà thấy tội nghiệp quá, cha mất sớm, mẹ lại vướng vào vòng lao lý", nén tiếng thở dài, ông chia sẻ. Biện Thị Hương trong phiên xử ngày 23/8 tại TAND Hà Nội. Ảnh: Việt Dũng. Thời gian đầu, đám nhỏ hỏi mẹ, ông giấu, nói dối chúng rằng Hương đi làm ăn xa. Đầu năm nay, ông mới nói thật cho đứa cháu trai 11 tuổi biết chuyện. Từ ngày con gái bị bắt, gánh nặng kinh tế đè lên vai ông. Xóm làng lời ra tiếng vào, bàn tán khiến ông chua xót. "Tôi già rồi, sức lao động không còn, chỉ biết cậy nhờ anh em tiền nong nuôi các cháu", người cha già nói và cho hay, mỗi lần ra thăm Hương ở trại tạm giam, ông phải vay tiền đến nay chưa trả xong. Để ra Hà Nội tham dự phiên tòa xét xử con gái, ông cũng vay mượn người quen. Ông đón chuyến xe khách Đăk Lăk - Hà Nội lăn bánh lúc 4h sáng hôm trước và đến 8h sáng 23/8 về đến thủ đô. Ở đất Hà thành không người thân thích, ông phải chi tiêu nhiều cho việc đi lại. "Âu cũng chỉ muốn gặp con để dặn dò đôi điều gắng cải tạo tốt. Tôi cũng mang một số thuốc vì thấy con bảo bị bệnh", ông thở dài. Ông bảo, trước khi đi nghe đứa cháu ngoại dặn chuyển lời khuyên tới mẹ mà ông nghẹn giọng. Gửi gắm hai đứa cháu cho hàng xóm, ông tất tả lên đường. Trong khi HĐXX làm việc, ông hỏi thăm ra chợ mua vài món mặn với hy vọng Hương được phép ăn. Chưa đến lượt bị thẩm vấn, Hương cố ngoái lại phía sau, không thấy cha cô rơm rớm nước mắt. Chỉ vì hám lợi, Hương đã làm khổ các con và cha. Quãng thời gian dài phía trước, hai đứa nhỏ sẽ thiếu vắng tình thương, sự chăm sóc của mẹ. Ngay cả người cha khắc khổ của Hương vừa thương cũng vừa trách con: "Nó dại dột quá". Với tội Mua bán người, Hương bị Tòa án tuyên phạt 9 năm tù, 4 bị cáo khác nhận từ 6 đến 10 năm tù. Lúc Hương bị dẫn giải ra xe chở phạm, người cha già vội chạy theo, dặn dò được dăm ba câu. Ông quên cả mấy món ăn mới mua để ở hành lang phòng xử. Hương nhạt nhòa nước mắt nhờ cậy cha già chăm hai con nhỏ trước khi chiếc xe thùng lăn bánh về trại. Nguồn :http://vnexpress.net/Mời quý khách đăng tin bán nhà , mua nhà tại mua nhà,bán nhà.com
Mất cha, hết tình yêu vì giây phút hỗn xược
mua nhà,bán nhà
Mất cha, hết tình yêu vì giây phút hỗn xược Ngồi khóc khuất khi HĐXX vào nghị án, Lê Văn Trường (24 tuổi, kẻ mang tội giết cha) không ngừng khóc. Gã đưa bàn tay thô ráp lau những giọt nước mắt lăn dài trên má, liên tục ngóng ra cửa tìm người yêu trong nỗi vô vọng. Nhà Trường ở một xã nghèo của huyện Sóc Sơn (Hà Nội). Những năm tuổi thơ, cuộc sống gia đình khó khăn, Trường không được đi học đến nơi đến chốn. Hết lớp 6, cậu ta ở nhà chăn trâu, giúp bố mẹ gặt hái, chăm lợn gà. Rồi Trường theo bạn bè vào miền Nam làm phụ hồ, chẳng bao lâu sau hắn về quê xin làm bảo vệ rồi học được nghề thợ hàn, tháng cũng kiếm được 4-5 triệu đồng. Khi Trường và các em khôn lớn, gia đình ông Ninh cũng bớt khó khăn về kinh tế. Bố con sống hòa đồng. Nhưng sau một lần bị tai nạn giao thông, tinh thần ông Ninh không còn tỉnh táo. Đứa con bất hiếu Lê Văn Trường trong phiên xử ngày 24/8. Ảnh: Việt Dũng. "Bố em xuất hiện những cơn chấn động thần kinh và có những biểu hiện khác lạ. Mỗi lần lên cơn, ông ấy đập phá mọi thứ trong nhà, đánh chửi vợ con", Trường kể về thời gian đầu bố phát bệnh. Ông Ninh được gia đình đưa đi chữa trị tâm thần. Đang lành lặn, bỗng thành người "nửa tỉnh, nửa mê", ông Ninh còn vập vào rượu chè. Không ngày nào ông chịu xa rời ma men. "Mẹ con em muốn bố khỏe mạnh, khỏi bệnh nên không đưa tiền cho mua rượu. Ông ấy lang thang đến các quán, ngọt nhạt xin rượu, không được quay ra gây sự", Trường kể. Sau mỗi lần đưa đi chữa trị, bệnh thuyên giảm, ông Ninh lại được vợ con đón về. Nhưng chỉ được một thời gian ngắn, rượu vào, bệnh lại tái phát. Có hôm, ông còn cầm cuốc đuổi đánh mọi người. Đến khi đuối sức, ông lăn ra ngủ, trên tay vẫn cầm cuốc. Mẹ của Trường cũng thừa nhận nhiều lần bị chồng đánh đập. Có đêm đang ngủ, bà hoảng hồn khi thấy ông Ninh kề dao vào cổ mình. Cả gia đình lo sợ trước việc ông Ninh không kiểm soát được hành vi và uống rượu quá nhiều nhưng vẫn cố chịu đựng, và lo chạy chữa thuốc thang. "Trước, Trường thường mặc cho bố đánh chửi. Nhưng từ sau 3 lần tai nạn xe máy, đầu chằng chịt vết thương, tính tình của nó cũng khác hẳn, trở nên nóng giận, cãi lại, bà kể. Và tai họa lớn hơn ập đến gia đình bà vào ngày định mệnh 16/12/2011. Vui vẻ sau buổi chiều đưa bạn gái về ra mắt gia đình, Trường cùng một vài anh em ngồi hát karaoke tại phòng ngoài. Ông Ninh ở nhà dưới lên nhắc nhở vặn nhỏ loa nhưng Trường không nghe. Người bố cầm cố bia đập vào đầu đứa con không nghe lời. Trường đẩy bố ra... Lát sau thấy tiếng karaoke vẫn vang lên ầm ĩ, ông Ninh cầm dao xông vào phòng... "Em đẩy bố ngã ra sàn nhà và giằng được con dao, Trường kể lại tội ác giết chết đấng sinh thành. Suốt phiên xử, Trường liên tục quay xuống dưới ngóng người yêu, nhưng cô gái không đến. "Cô ấy 20 tuổi, làm cùng với em. Hai đứa dự định sau Tết Nguyên đán 2012 sẽ đám cưới. Em cũng tích cóp được một khoản tiền để lo cưới xin. Mẹ em muốn bán một ít đất để xây cho chúng em căn nhà sau khi lấy nhau", Trường nuối tiếc kể. Rồi kẻ mang trọng tội buồn bã tự nhủ: Cô ấy cần có một cuộc sống mới và không thể đằng đẵng chờ mình về. Chiều 24/8, Trường bị TAND Hà Nội buộc tội Giết người và phải nhận án chung thân, mức phạt cao hơn với đề nghị của đại diện VKS (16-18 năm). Gã run rẩy bước ra xe thùng, phía sau người mẹ lam lũ khóc nức nở, cố dặn con kháng cáo lên cấp phúc thẩm xin giảm nhẹ hình phạt. Nguồn :http://vnexpress.net/Mời quý khách đăng tin bán nhà , mua nhà tại mua nhà,bán nhà.com
Kết cục buồn của hôn nhân lệch nhịp
mua nhà,bán nhà
Kết cục buồn của hôn nhân lệch nhịp Do chênh lệch về trình độ học vấn, dẫn đến những mâu thuẫn khó hàn gắn, hôn nhân của anh chị đi vào bế tắc. Chị Nguyễn Thanh Thảo đưa ra nhiều lý do để xin Tòa chấm dứt cuộc hôn nhân không hạnh phúc của mình. Nguyên nhân chủ yếu là do vợ chồng chênh lệch về trình độ học vấn. Chị tâm sự: Khi mới yêu nhau, chị biết rằng anh học hành chưa đến nơi đến chốn, mới hết lớp 8. Trong khi đó, chị tốt nghiệp đại học, làm công chức nhà nước. Bố mẹ chị khuyên nên cân nhắc khi lập gia đình vì trình độ học vấn quá "lệch nhịp" sẽ khó tìm được sự đồng cảm trong cuộc sống vợ chồng. Do men say tình ái mà chị Thảo bỏ qua tất cả những rào cản đó, chị nghĩ rằng tình yêu mới quan trọng, còn địa vị hay trình độ không làm nên hạnh phúc gia đình. Anh Trần Thanh Hùng, chồng chị, tuy không học cao nhưng cũng rất chí thú làm ăn, biết vun vén cho gia đình. Thời gian đầu, cuộc sống vợ chồng khá hạnh phúc với một cô con gái dễ thương. Chị Thảo tiếp tục học cao học để tiếp tục nâng cao trình độ. Chị cũng khuyên chồng nên đi học bổ túc để có thêm kiến thức, phân tích cái hay, cái lợi của việc học thêm đối với anh. Tuy nhiên, anh lắc đầu vì ngại ngùng. Sau một thời gian chung sống, những mâu thuẫn vì sự chênh lệch học vấn giữa vợ chồng chị Thảo dần phát sinh. Hai người gặp khó khăn trong việc tìm sự đồng cảm tâm hồn, anh Hùng rất ít tâm sự. Ban đầu, chị Thảo trao đổi với chồng về những khó khăn trong công việc, chuyện học hành, chị tâm sự cùng anh với mong muốn nhận được lời khuyên thì chỉ được anh đáp: "Việc của em quá phức tạp, anh không thể giúp được!". Vợ chồng sống chung nhà mà họ chỉ nói vài câu qua loa về những chuyện vặt vãnh, thấy cần thì nói, không thì cứ im lặng như chiếc bóng. Sau vài lần không tìm được tiếng nói chung với chồng, chị Thảo thu mình lại, tìm vui nơi công việc và bạn bè. Chính vì vợ ít nói chuyện nên anh Hùng lại nghĩ chị Thảo thay lòng đổi dạ, anh nghi ngờ và ghen tuông. Chị Thảo phát hiện chồng lén kiểm tra điện thoại, đọc tin nhắn để kiểm soát việc quan hệ của chị. Thậm chí, buổi tối chị đi học, anh Hùng lấy lý do ngăn cản, khó chịu, thậm chí nặng lời mắng mỏ vợ. Khi chị Thảo góp ý, anh Hùng tự ái: "Cô đừng cậy mình học cao biết rộng mà về nhà xem thường chồng". Sự phản ứng của anh Hùng càng tạo ra khoảng cách vô hình giữa đời sống vợ chồng. Bản thân anh cũng hiểu rằng, sự chênh lệch trình độ học thức là nguyên nhân khiến cuộc hôn nhân của họ rạn nứt. Tuy nhiên, anh Hùng không vượt qua được chính mình. Chị Thảo đành đưa ra quyết định ly thân để cả hai cùng có thời gian nhìn lại bản thân. Anh Hùng tự ái, chấp nhận chia tay vợ để giải phóng cho nhau. Tại phiên tòa xét xử vụ ly hôn, chị Thảo và anh Hùng đều bày tỏ nguyện vọng chia tay nhau do "hạnh phúc hôn nhân không đạt được". Nữ thẩm phán cố gắng hòa giải hàn gắn tình cảm vợ chồng chị Thảo vì xét thấy mức độ mâu thuẫn không đến mức nghiêm trọng. "Hai người đã vượt qua nhiều trở ngại để đến được với nhau, lập tổ ấm gia đình, vậy thì tại sao ông bà không điều chỉnh bản thân để tiếp tục cuộc sống vợ chồng? Vẫn còn cơ hội để đoàn tụ, chúng tôi mong ông bà nghĩ lại, không chỉ là hạnh phúc bản thân mà còn vì tương lai con cái". Tuy nhiên, cả anh Hùng, chị Thảo đều bày tỏ không thể chịu đựng được nhau vì sự chênh lệch trình độ học vấn và bất đồng về lối sống. Bản án chấp nhận thuận tình ly hôn được tuyên đã chính thức chấm dứt đời sống vợ chồng của anh Hùng, chị Thảo. Sau phiên tòa, vị thẩm phán trầm tư: Một vụ ly hôn thật đáng tiếc. Cả hai người từng khó khăn mới đến được với nhau, cùng đều chăm lo tạo dựng kinh tế gia đình vững chắc. Giá như cả hai đều tìm cách bổ sung, hoàn thiện bản thân thì nhận thức giữa họ sẽ không bị "lệch nhịp", không tạo ra những khoảng trống tâm hồn. Thật khó để giữ ngọn lửa hạnh phúc nếu vợ chồng thiếu sự đồng cảm, chia sẻ những vui buồn trong cuộc sống... Nguồn :http://vnexpress.net/Mời quý khách đăng tin bán nhà , mua nhà tại mua nhà,bán nhà.com
Niềm đau của người mẹ nghèo
mua nhà,bán nhà
Niềm đau của người mẹ nghèo Hay tin con trai Lê Chí Tiến bị đâm, bà không tin, vội bảo con dâu đưa đến hiện trường, nhưng xác đã được mang đi. Bà nghe phong thanh Tiến bị sát hại vì mâu thuẫn giành chỗ bán hàng ở gầm cầu vượt phố Văn Cao, Hà Nội.> Giết người ngay khi xuất viện "Tiến có nghề lắp điện nước, tháng nhập 3-4 triệu đồng nên mở thêm quán nước mía để trang trải cho đại gia đình", bà Hiền tâm sự. Thế rồi mọi việc cũng xảy đến từ công việc ngoài giờ này. Con bà bị Tống Quang Tiến (32 tuổi, phường Ngọc Hà, quận Ba Đình) giết chết. Bà Hiền tham dự phiên tòa sơ thẩm ngày 9/8. Ảnh: Việt Dũng. Trong cơn mưa rả rích, bà Hiền dáng nhỏ nhắn, mái tóc nhuộm đen tìm vào phòng xử lớn nhất của TAND Hà Nội. Sau chân bà là con dâu và đám bạn của Tiến. Bên bị cáo có mẹ già tới dự. Tòa án sắp xếp bà Hiền ngồi ngay phía sau bị cáo để nghe cho rõ lời khai. Nghe hết phần HĐXX thẩm vấn, bà mới hiểu nguồn cơn của vụ án mạng. Hôm đó, ngày 23/2/2011, con trai bà đang ngồi uống nước cùng nhóm bạn thì Tống Quang Tiến mang theo hai con dao đến trả thù. Nguyên nhân do trước đó vì tranh giành chỗ bán nước, con bà và đám bạn đã chém Tống Quang Tiến đứt gân tay và ngay khi xuất viện anh ta đi rửa hận. Trong cơn giận, Tống Quang Tiến đâm dao trúng lưng, cướp đi sinh mạng của anh Tiến. Bà Hiền tâm sự, trong 3 người con, sau khi anh lớn mất, em trai lập gia đình sống ở xa Hà Nội, Tiến phải lo cuộc sống cho cả nhà. Tiến có nghề điện nước, thu nhập từ công việc anh dành 2-2,5 triệu đồng hàng tháng đưa cho mẹ trang trải sinh hoạt. Chị dâu và con của anh trai cũng sống nhờ số tiền ít ỏi đó. "Tiến mất, tôi không làm việc được. Con dâu mỗi tháng cũng chỉ thu nhập hơn một triệu, bà cháu sống qua ngày", người mẹ trải lòng. Khi gia đình bị cáo mang 80 triệu đồng đến bồi thường, bà dùng để trang trải do vay mượn lúc làm ma chay, đến giờ cũng không còn bao nhiêu. Nghe bà Hiền nói trước tòa, nét mặt của mẹ bị cáo Tống Quang Tiến càng buồn thêm. Mang nỗi đau có con phạm trọng tội, bà chỉ mong mẹ nạn nhân tha thứ cho tội lỗi mà con trai đã gây ra. Bà bảo Tống Quang Tiến là con út nên được bà dành nhiều tình thương. Trong khi các anh chị học hành giỏi giang, thành đạt, Tống Quang Tiến lại khiến bà buồn phiền. Dù cha giáo dục nghiêm khắc nhưng với bản tính ngang bướng, Tống Quang Tiến bỏ học từ năm lớp 7, ngoài 20 tuổi thì đi tù do cướp giật tài sản. Khi được trở về nhà, đứa con hư tìm được công việc lái xe khiến người mẹ phần nào yên tâm vì sự chí thú làm ăn đó. "Nó mới lấy vợ được hơn một tháng thì phạm tội", bà kể. Sau khi kết hôn không lâu, Tống Quang Tiến nghỉ hẳn nghề lái xe và mở quán nước ở gầm cầu vượt trên phố Văn Cao. "Nó suy nghĩ bồng bột quá. Bị người ta chém nên không giữ nổi bình tĩnh để rồi phạm tội", người mẹ thở dài. "Cam làm quýt chịu", vợ chồng bà đã thay mặt lo tiền bồi thường cho bị hại, mong chuộc phần nào tội lỗi của con. Cũng từ ngày con ra đầu thú, bị bắt giam, vợ chồng bà luôn phập phồng lo lắng về án phạt. Trước tòa, với tư cách người mẹ, bà muốn nói nhiều điều với bà Hiền để mong tha thứ. Nhưng giữa hai người có khoảng cách quá lớn khiến những tâm sự muốn giãi bày không được thực hiện. Cuối phiên xử, bà lặng người khi Tòa tuyên phạt con 21 năm 3 tháng tội Giết người và Cố ý gây thương tích. Trước khi cánh cửa chiếc xe thùng đóng lại, nghe câu nói bất ngờ của đứa con ngỗ nghịch: "Con xin lỗi, mẹ giữ gìn sức khỏe", bà trào nước mắt. Giữa trời mưa, chiếc xe chở kẻ tội đồ dần khuất để lại phía sau bà mẹ đau khổ. Nguồn :http://vnexpress.net/Mời quý khách đăng tin bán nhà , mua nhà tại mua nhà,bán nhà.com
Hung thủ lộ diện từ chiếc mũ lưỡi trai
mua nhà,bán nhà
Hung thủ lộ diện từ chiếc mũ lưỡi trai Nợ nần vì ham mê cờ bạc, Biên lên kế hoạch cướp xe rồi giết tài xế. Trong khi bỏ trốn, hung thủ này để quên chiếc mũ lưỡi trai tại hiện trường. Manh mối về kẻ thủ ác được làm sáng tỏ. Chiều tối 9/12/2010, trong cái lạnh cắt da cắt thị, bà Nguyễn Thị Hạnh (62 tuổi) cùng một số người dân xóm Chuối, xã Kỳ Phú (Đại Từ, Thái Nguyên) vội vã trở về nhà sau ngày làm công vất vả. Trên đường về, bà Hạnh phát hiện người đàn ông gục bên đoạn bê tông của xóm. Dưới ánh đèn pin, người đàn ông có nhiều vết máu trên cơ thể, hơi thở khò khè, yếu ớt, không còn nói được nữa. Bên cạnh nạn nhân là một chiếc xe máy nhãn hiệu Wase S màu đen bị đổ nghiêng. Nạn nhân được đưa đi cấp cứu rồi tử vong sau đó. Người xấu số được xác định là anh Vũ Văn Tuyên (30 tuổi, ở xã Bình Thuận, Đại Từ). Anh Tuyên chạy xe ôm tại chợ thị trấn Đại Từ. Kết quả khám nghiệm, nạn nhân tử vong bởi một vết đâm ở vùng cổ bên phải, sâu thấu vào trong. Hung thủ tại cơ quan điều tra. Ảnh: Pháp luật Việt Nam. Ngoài ra, tại hiện trường, đầu xe máy của nạn nhân có một khẩu trang, một áo rét và một mũ bảo hiểm dính nhiều máu. Cảnh sát hình sự nhận định đây là vụ án Giết người, cướp tài sản. Cơ quan cảnh sát điều tra Công an tỉnh Thái Nguyên đã ra quyết định khởi tố vụ án hình sự và xác lập chuyên án truy xét mang bí số 911G. Trước đó, như biết mình không qua khỏi, anh Tuyên luôn cầm chặt tay các bác sĩ như muốn nói điều gì đó nhưng chỉ mấp máy không nên lời. Cũng vì thế, cảnh sát đã không thể lấy lời khai của nạn nhân để có manh mối phá án. Tuy nhiên, khi phát hiện chiếc xe có một chiếc mũ lưỡi trai móc bên giá xe phía trước màu đen, một trinh sát dày dạn kinh nghiệm đặt nghi vấn: Không loại trừ đây là mũ của hung thủ. Kết quả trưng cầu giám định kỹ thuật hình sự bằng phương pháp ADN cho thấy, chiếc mũ lưỡi trai này không phải của nạn nhân. Nhiều khả năng kẻ thủ ác đã đóng giả khách đi xe ôm, do phải đội mũ bảo hiểm của anh Tuyên nên hắn đưa mũ lưỡi trai của mình cho chủ xe treo đằng trước. Từ manh mối có phần "mờ mịt" này, cảnh sát rà soát gần 2.000 người khả nghi tại các xã xung quanh nơi xảy ra vụ án, 300 nghi can có biểu hiện chơi lô đề, cờ bạc, nợ nần, nghiện ma túy, nghiện trò chơi điện tử... để xác minh. Suốt 9 tháng ròng rã bám các địa bàn, trinh sát vẫn chưa tìm ra "cái đuôi chồn" của hung thủ. Khi các biện pháp nghiệp vụ vẫn được tiếp diễn, một điều tra viên thu thập được nguồn tin quan trọng: Cách đây không lâu có một thanh niên thường đội mũ lưỡi trai nhưng nay không còn thói quen này. Chiếc mũ thu được tại hiện trường rất giống với chiếc kẻ này thường đội cách đó gần 9 tháng. Qua xác minh, kẻ này tên Vũ Văn Biên (24 tuổi, ở xã Kỳ Phú, Đại Từ). Ngày 8/9/2011, công an đã ra lệnh bắt khẩn cấp Biên. 6 giờ đầu tiên làm việc với cảnh sát, Biên không thừa nhận. Nhưng khi cảnh sát đưa chiếc mũ ra, mặt hắn biến sắc: Mũ này không phải của tôi. Một điều tra viên ngay lập tức hỏi: Chúng tôi chưa hỏi anh là chiếc mũ này có phải của anh không cơ mà!. Biết mình đã bị lỡ miệng, lúc này Biên mới cúi đầu nhận tội. Biên khai, sau khi lấy vợ, hắn không tu chí làm ăn mà ham mê cờ bạc, dẫn đến nợ nần chồng chất. Ngày 8/12/2010, do đánh bạc thua 12 triệu đồng nên Biên nảy ý định đi cướp xe ôm. Khoảng 15h30 ngày 9/12/2010, hắn đi bộ từ nhà mang theo khẩu trang, đội mũ lưỡi trai lên chợ thị trấn Đại Từ, mua một con dao bấm, vào quán nước ngồi quan sát những người chở xe ôm đứng đợi khách ở rìa đường. Biên chỉ chiếc mũ đội khi gây án. Ảnh: Pháp luật Việt Nam. Đợi trời gần tối, hắn bịt khẩu trang kín mặt đến thuê anh Tuyên chở về chợ Đền, xã Quân Chu với giá 50.000 đồng. Biên lên xe rồi giục anh Tuyên đi nhanh để hắn còn gặp bạn. Khi anh Tuyên chở Biên đến gần xóm Chuối, Biên bảo anh Tuyên rẽ vào nhà bạn để lấy điện thoại. Đi sâu vào đường bê tông của xóm khoảng 500m, xung quanh là cánh đồng vắng, Biên yêu cầu anh Tuyên dừng xe để đi vệ sinh rồi hắn rút dao ra đâm một nhát vào cổ phía bên phải làm người lái xe ngã xuống vệ đường. Tuy nhiên, Biên chưa kịp lấy xe thì có ánh đèn xe máy của người đi đường nên hắn vội chạy xuống ruộng ngô ẩn náu. Sau đó, hắn gọi điện thoại cho bạn là Vũ Văn An ra chở về. Vào nhà, Biên vội vã thay quần áo dính máu rồi đi tắm. Xong đâu đấy, thấy bố mình đang ở trong bếp, Biên liền vào sưởi ấm rồi kể lại hành động dã man của mình lúc chiều tối. Nghe câu chuyện của con, thay vì khuyên Biên ra đầu thú để hưởng sự khoan hồng của pháp luật thì cha mẹ hắn là Vũ Văn Thuận (46 tuổi), Ngô Thị Ngân (43 tuổi) lại để tình thương con mù quáng che mờ mất lí trí, cầm con dao gây án đem giấu, đốt bộ quần áo dính máu. Khi hoàn tất việc phi tang chứng cứ, cả hai vợ chồng khuyên Biên nên lánh đi khỏi địa phương càng lâu càng tốt. Ngay đêm hôm đó, Biên lặng lẽ rời khỏi làng xuống gặp một người quen ở Vĩnh Phúc rồi xin làm thuê. Sau này, khi phát hiện hung thủ vụ án chính là Biên, các trinh sát phải rất vất vả mới tóm được Biên khi hắn đang làm thợ xây ở huyện Mê Linh (Hà Nội). Thời điểm Biên gây án, con gái của nạn nhân mới 2 tuổi. Buổi chiều định mệnh đó, anh Tuyên đã hẹn về ăn cơm tối với vợ con. Thấy người khách nài nỉ muốn chở đi, anh từ chối để về nhà nhưng muốn có thêm một ít tiền trang trải cho gia đình, nên đồng ý chở Biên. Khi bị bắt, cả cha và mẹ của Biên ban đầu còn quanh co, chối việc mình giúp con phi tang vật chứng. Chỉ đến khi biết con trai đã bị bắt, cả hai mới chịu thừa nhận hành vi sai trái của mình. Tại phiên sơ thẩm cuối tháng 7 vừa qua, TAND tỉnh Thái Nguyên tuyên phạt Biên tù chung thân cho cả hai tội Giết người, Cướp tài sản. Cha mẹ Biên cũng lần lượt lĩnh 18 tháng tù treo và 12 tháng cải tạo không giam giữ về tội Che giấu tội phạm. Biên và gia đình có trách nhiệm bồi thường cho gia đình anh Vũ Văn Tuyên hơn 100 triệu đồng. Nguồn :http://vnexpress.net/Mời quý khách đăng tin bán nhà , mua nhà tại mua nhà,bán nhà.com
Đoạn tuyệt tình thâm
mua nhà,bán nhà
Đoạn tuyệt tình thâm Sống trong sự bạo hành của cậu ruột suốt thời thơ ấu, người thanh niên hiền lành phút chốc trở thành tội đồ giết người. Phiên tòa xét xử bị cáo Hưng (sinh năm 1989) với tội danh Giết người của TAND Đà Nẵng mới đây diễn ra trong không khí nặng nề, căng thẳng. Bị hại và bị cáo đều là những người trong cùng một gia đình. Thế nhưng, khi dắt díu nhau ra tòa cũng là lúc họ đoạn tuyệt tình thâm. Do hoàn cảnh gia đình khó khăn, từ năm lên 5 tuổi, Hưng phải về sống nhờ bà ngoại và gia đình của cậu ruột. Tuổi thơ của Hưng đã có nhiều ngày tháng khốn khổ bởi sự nóng nảy, cộc cằn và thích dùng bạo lực của cậu. "Cậu cột chân, cột tay bị cáo lại để đánh đập. Có lần, cậu còn nhốt bị cáo vào chuồng gà rồi châm lửa đốt. Đến khi chuồng cháy, bị cáo mới băng lửa chạy thoát thân...", bị cáo nức nở kể tại phiên tòa. Không chỉ mình Hưng bị hành hạ, ông Ninh (cậu của Hưng) còn thường xuyên chửi bới mẹ và đối xử bạo lực với nhiều người xung quanh. Ký ức không tốt đẹp của tuổi thơ, những uất ức bị dồn nén lâu ngày khiến Hưng trong phút chốc không kìm nén được tức giận đã đâm chết cậu bằng nhát dao xuyên thủng tim. Ngày xảy ra vụ án, ông Ninh đã đến quán giải khát của mẹ Hưng để đập phá đồ đạc, đánh cả ba Hưng. Khi về đến nhà, thấy ba ngồi khóc và kể lể sự tình, đứa con mang dao bỏ vào túi quần đi tìm ông cậu. Bị ông Ninh rượt đuổi, ném vỏ chai vào người, Hưng đã rút dao đâm 3 nhát liên tiếp... Đến tham dự phiên tòa hôm ấy, vợ ông Ninh dắt 3 đứa con nhỏ cùng mặc áo tang mang theo di ảnh, ánh mắt nhìn Hưng đầy căm phẫn. Nghe bà ngoại của Hưng (đại diện hợp pháp cho người bị hại) khai với tòa rằng Hưng rất hiền, còn ông Ninh có bản tính nóng nảy, nhiều lần đánh đập cháu và chị ruột, vì quá bức xúc mà gây nên nỗi, xin tòa giảm nhẹ hình phạt cho bị cáo, vợ ông Ninh liền đứng lên phản đối, cho rằng mẹ chồng nói sai sự thật. Theo người vợ, ông Ninh không hành xử bạo lực, mẹ chồng dựng chuyện lên để tòa xử nhẹ tội cho cháu ngoại. Từ khi chồng chết, phía nhà chồng cho rằng bà gián tiếp gây nên cái chết của chồng, mẹ chồng cũng không thừa nhận cháu nội. Bà đề nghị tòa xử đúng người, đúng tội, không được giảm nhẹ hình phạt cho kẻ thủ ác. Bà cũng khẳng định mẹ của Hưng là đồng phạm trong vụ án, đề nghị tòa làm rõ nhiều tình tiết để không bỏ lọt người, lọt tội, mặc cho đại diện VKS nhiều lần giải thích vụ án đã được cơ quan điều tra làm sáng tỏ... Là người một nhà, bỗng chốc họ đứng về hai chiến tuyến, tranh luận gay gắt khiến không khí phòng xử trở nên ngột ngạt. Khi được tòa cho phép nói lời sau cùng trước giờ nghị án, Hưng bày tỏ mong muốn nếu có cơ hội được làm lại cuộc đời, điều đầu tiên bị cáo sẽ làm là bù đắp mất mát cho 3 con nhỏ của cậu. "Bị cáo đã sống thiếu sự quan tâm của gia đình, nay vì phút bồng bột, bị cáo giết cậu để lại 3 em mồ côi cha. Bị cáo không muốn 3 em giẫm lên "vết xe đổ" của mình. Xin tòa cho bị cáo sớm được trở về để có cơ hội gần gũi, nuôi nấng và bảo bọc các em", bị cáo nói. Nhưng dường như lời nói ấy không đủ xoa dịu nỗi đớn đau, căm hận vì sự mất mát quá lớn của mợ và các em họ. Nhận định bị hại cũng có một phần lỗi, tòa tuyên phạt Hưng 6 năm 6 tháng tù giam. Án tuyên xong, vợ ông Ninh dắt các con quày quả rời phòng xử án. Phía bên kia, gia đình nhà chồng lặng lẽ rẽ đi theo một hướng khác... Từ sau khi vụ án xảy ra, họ đã không còn coi nhau là người trong cùng một gia đình. "Vụ án là hệ lụy của bạo lực gia đình kéo dài trong nhiều năm tháng mà bị cáo là nạn nhân. Nếu những người lớn trong gia đình bình tĩnh ứng xử, không châm thêm dầu vào lửa, có lẽ đã không xảy ra bi kịch", luật sư bào chữa cho bị cáo nói. Nguồn :http://vnexpress.net/Mời quý khách đăng tin bán nhà , mua nhà tại mua nhà,bán nhà.com
Mời quý khách đăng tin bán nhà , mua nhà tại mua nhà,bán nhà.com
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét